Mây trời nhặt nhạnh lá vàng rơi
Thả xuống bay lay nhẹ tuyệt vời
Bãng lãng mờ sương thu ướp mật
Trao tình ấp ủ .. níu chơi vơi

Yêu sao bẽn Lẽn em e thẹn
Bóng liễu buông xà mắt biếc ơi
Kỉ niệm tan trường tim rớt rụng
Miên man lẽo đẽo quyết không rời

Tình đầu chớp nở tim run rẩy
Cảm xúc bồn chồn dáng nhỏ yêu
Má đỏ bờ môi hồng bối rối
Đưa hương cúc quyện ngẩn hồn phiêu

Thu về có nhớ không em hỡi
Dạo phố cùng anh mắt chẳng rời
Vĩ vãng còn đây vương lối cũ
Nghe lòng thổn thức nhẹ người ơi

Hồn thơ chập chững ban đầu ấy
Bỗng chốc mong manh hoá dại khờ
Có lẽ tình si mình ngốc quá
Bùi ngùi dọc bước giữa tương tơ.

NHẶT LÁ VÀNG RƠI – Như Hoa (10-09-2017)