Nhớ lắm người ơi thuở trăng tròn
Nhớ khoảng nét thơ trao nghiêng nón
Hồn nhiên e ấp chớm hàng mi
Ngẩn ngơ hồn phách phiêu diêu đón

Lúng luyến má hồng nét còn son
Cả lố trai khờ dại héo hon
Mắt mờ ngây ngất dáng Ngọc thon
Si trồng hàng tá khắp lối mòn

Một thời trinh trắng dạ non non
Dư âm thấm thoát vấn vương còn
Khoảng trời mơ mộng tháng ngày qua
Đôi tà áo trắng quá mi nhon

Bạn ơi nhớ mãi trong mỏi mòn
Ru mãi tâm hồn vu vơ mọn
Động mây gom chữ,gieo vần lại
Lay lay nuối tiếc thuở còn son

Ơ NÀY ĐỎNG ĐẢNH – Như Hoa (6/1/2017)