À ơi câu hát ru hời
Bờ tre cuối xóm thiếu thời xuyến xao
Bình yên in bóng xám màu
Dòng sông mái đẩy gọi nhau nắng hè
Lục bình tim tím thả bè
Lững lờ biên biếc se se hiền hoà
Quê hương là một bài ca
Hàng dừa tỏa bóng hiên nhà thân thương

Đất lành cuộc sống quê hương
Cánh cò bay lả vấn vương dâng trào
Tha hương phố thị ồn ào
Ta về chốn ấy dạt dào niềm vui
An bình chan chứa bùi ngùi
Xứ người xa lạ ngược xuôi phương trời
Tuổi thơ ngày ấy bạn ơi
Một thời cắp sách vui chơi thuở nào

Thả thơ lãng mạng xuyến xao
Lặng thầm sóng vỗ nao nao bóng hình
Ngây thơ thiếu nữ xinh xinh
Mắt em lóng lánh say tình ngẩn ngơ
Con tim thổn thức dại khờ
Nao lòng hai tiếng tuổi thơ ơi à
Dòng sông gắn bó quê nhà
Đam mê thả mộng la cà hò reo

Bến đò nho nhỏ xóm nghèo
Câu hò mái đẩy nhịp chèo buông lơi
Hoà vào vạn vật à ơi
Bình minh ló dạng chân trời triền đê
Quê hương nặng nghĩa ta về
Sáo diều vi vút đê mê tâm hồn
Bao năm xa cách bồn chồn
Cái nơi cắt rốn,nhau chôn sinh thành

Mơ màng ngắm cảnh sông xanh
Lờ đờ nước chảy trong lành sông ơi
Tình quê không thể tách rời
Bóng hình lưu luyến thoáng lời mẹ ru.

SÔNG QUÊ – Như Hoa (05-05-2017)