Anh là sóng vỗ về em mặt nước
Để muôn đời sóng vỗ cát giao duyên
Biển trùng khơi muôn nẻo vạn con thuyền
Sóng xô đẩy đưa duyên tình trôi mãi

Biển ngậm ngùi đành vỗ giấc mộng say
Sóng vồ vập cuộn trào hồn cát trắng
Lòng thiết tha lơ lửng ru thầm lặng
Sóng xa rồi thuyền cũng phải ra đi

Ngàn khơi hỡi biển vô tình tri kỉ
Thuyền trôi mãi rời xa rồi bến đợi
Mắt ưu hoài bối rối cát buông lơi
Thầm thét gào thuyền ơi đừng rời bến

Bao nổi niềm cát ấp ủ buồn tênh
Thuyền trôi mãi bến đêm ngày nhớ đợi
Hoà vào biển gió quyện gọi ngàn khơi
Luôn quyến luyến niềm tin và nổi nhớ

SÓNG – Như Hoa (17-03-2017)