Chiều phẳng lặng tơ vương lắt phất
Thả rơi mưa răng rắc ru mê
Côn trùng rỉ rả bốn bề
Vần thơ man mác vỗ về hồn ai

Hoà điệu nhạc tàn cây xào xạc
Giấu nơi đâu rời rạc niềm riêng
Đan tình theo gió lỡ duyên
Lạc nhau ngày ấy lặn tìm oan khiên

Mờ dấu vết im lìm kỹ niệm
Ngược thời gian xao xuyến bồi hồi
Hẹn hò song bước có đôi
Bên nhau ngày ấy một thời vấn vương

Về một thuở yêu đương tuổi trẻ
Mộng si tình như kẻ thôi miên
Ngập tràn thổn thức con tim
Hồn phiêu ngây ngất lim dim rủ mềm

Sao đẹp quá êm đềm vụng dại
Tắm mình vào trong đáy mắt em
Loay hoay đợi phố lên đèn
Ru tình suớt muớt thân quen má hường

Mưa tầm tã ngoài vườn gió rít
Giật mình ta thúc thít mơ hoang
Vô ngần luyến tiếc thời gian
Ai về níu lại dỡ dang tình đầu

TIẾNG MƯA – Như Hoa (16-09-2017)