Ánh trăng chênh chếch bên thềm
Hoa cau rụng trắng trong đêm bồn chồn
Sau mưa đom đóm mê hồn
Lập loè ánh sáng dập dồn bên ao
Nguyệt hằng thả sợi xuyến xao
Hoa vàng lấm tấm lối vào ngẩn ngơ
Dòng sông con nước lững lờ
Lạnh từng cơn gió thẩn thờ thoáng qua

Cất vào nỗi nhớ diết da
Áo em màu tím hoa cà chân quê
Âm thầm lòng nhớ tái tê
Hững hờ phai nhạt lời thề thoáng qua
Dòng sông vắng bóng trăng ngà
Cây đa chú cuội Hằng Nga quên rồi
Để anh lưu luyến bồi hồi
Tơ duyên se chỉ rối bời lứa đôi

Đông đưa gởi mộng vun bồi
Nghĩ đời dâu bể buông trôi lạnh lùng
Riêng ta một nỗi nhớ nhung
Một mình một bóng rưng rưng dại khờ

TRĂNG RỌI – Như Hoa (20-07-2017)