Cuộc đời là cõi vô thường
Quanh ta nghịch cảnh thấy thương kiếp người
Tĩnh mê lúc khóc, lúc cười
Đương thời tuổi trẻ rạng tươi hồng hào

Đến khi già yếu gầy hao
Trắng bạc mái đầu chao đảo chân rung
Hồn khóc ngất, lệ rưng rưng
Lòng đau thấm thía bật từng tiếng rên

Ngẫm đời sao lại bấp bênh
Tự dưng rơi cõi buồn tênh vô thường
Chơi vơi một thoáng lệ vương
Nghe lòng lan tỏa bi thương nhạt nhoà

Tự dưng lạnh héo mắt hoa
Bước chân ngơ ngác xót xa ưu phiền
Tâm mê, điên đảo, đảo điên
Hồn ngây ngất dại, triền miên, loạn cuồng

Trớ trêu nghịch cảnh đau buồn
Vô tình nghiệt ngã vạn muôn u sầu
Đời trôi lởn vởn về đâu??????
Linh hồn cay đắng khổ đau vô thường

VÔ THƯỜNG – Như Hoa (07-04-2017)

*Viện dưỡng lão và khu tâm thần