35 Lượt xem

PBTL – ĐÊM GOÁ PHỤ


ĐÊM GOÁ PHỤ

Vũ Ngọc Quỳnh

Đêm vẫn năm canh,
lẽ rất thường
Hương lòng
nghi ngút đã bao năm
Vầng trăng rớt mộng vầng trăng khóc
Đêm vắng.
Đêm hoang.
Thấm … nỗi lòng !
Xa rồi vạn dặm ,
sâu huyệt mộ
Màn đen u tịch choàng vai hạc
Mi hờ khép nhẹ , nấc … à … ơi !
Ru con – ru giấc đời
mộng mị
Rồi …
Từng đêm trắng
Từng đêm trắng
Sương cũng già theo nỗi nhớ người
Hình hài năm cũ như trở lại
Theo bóng con thơ lớn mỗi ngày
Niềm đau miên viễn,
tình miên viễn
Nhớ nhớ – quên quên – khúc đoạn trường
Rong chơi
dạo chốn ta bà mộng
Vô thường gõ phím
nhẹ …
nhẹ …
buông !

21/10/16
* ngày này năm ấy , người vĩnh viễn đi xa ! (21/9 ÂL )

LỜI BÌNH

Đọc ĐÊM GOÁ PHỤ của Vũ Ngọc Quỳnh tôi bỗng nghĩ đến sự kỳ diệu của Facebook. Đến với facebook tôi càng thấm thía hơn câu thơ của nhà thơ Trần Nhuận Minh:

“Mỗi người một số phận
Ngang qua thế kỷ này”

Hai năm vào facebook tôi đã chứng kiến biết bao thân phận người trước hết là qua những bài thơ nhiều sẻ chia và cũng nhiều gửi gắm của họ. Bởi như cổ nhân đã dạy “Thơ là người”. Những bài thơ đích thực bao giờ cũng ẩn chứa những yếu tố về cuộc đời, ẩn chứa bản ngã của tác giả. Không những thế có lẽ nhiều người đã quý yêu và đặt niềm tin vào tôi nên đã từng sẽ chia về bản thân họ. Tuy không nhiều nhưng qua đó và qua:

“Câu thơ như gan ruột
Phơi ra giữa trời mây”
(Trần Nhuận Minh)

ĐÊM GOÁ PHỤ là bài thơ dám phơi trải gan ruột ra gữa trời mây cõi người của một goá phụ đã bước vào tuổi “Tứ thập nhi bất hoặc”. Tuổi đã hiểu được lẽ đời và hiểu được lòng người. Nhưng để đến được và trụ được Vũ Ngọc Quỳnh đã phải trải qua biết bao đêm trường dằng dặc. Ngày xưa mẹ chồng thường khuyên các nàng dâu goá đổ trấu vào xay thâu đêm suốt sáng để quên đi nỗi khổ đau, quên đi nhớ nhung và quên đi cả những khát khao ân ái. Còn Vũ Ngọc Quỳnh thì:

“Đêm vẫn năm canh,
lẽ rất thường
Hương lòng
nghi ngút đã bao năm
Vầng trăng rớt mộng vầng trăng khóc
Đêm vắng.
Đêm hoang.
Thấm … nỗi lòng !”

Chị đã khẳng định lẽ thường tình: đêm vẫn năm canh nhưng nếu vậy thì có lẽ chẳng có gì để ta có thể sẽ chia. Cái lẽ thường tình chỉ với ai đó thôi còn chị thì không thể như thế . Hình như nó dài hun hút, sâu thăm thẳm đến vô tận . Đã bao đêm năm canh như thế chị ôm đứa con nhỏ mới bốn tuổi vào lòng khi tuổi đời của chị mới 28 xuân xanh ! Chừng ấy đêm của chừng ấy năm nén hương lòng vẫn nghi ngút cháy nó như có thể thiêu đốt chị thành tro than nếu như chị không ôm chặt đứa con trai bốn tuổi ấy trong lòng . Vầng trăng mộng ước đã rơi rụng rồi và vầng trăng ấy đã cùng chị than khóc thấm lệ ướt cả nỗi lòng trong bao đêm dài hoang hoải khi chồng chị đã bỏ mặc chị và đứa con thơ dại trên cõi đời còn lắm bão going, còn nhiều đa đoan dâu bể:

“Xa rồi vạn dặm,
sâu huyệt mộ
Màn đen u tịch choàng vai hạc
Mi hờ khép nhẹ , nấc … à … ơi !
Ru con – ru giấc đời
mộng mị”

Những câu thơ ở đây như những tiếng nấc xé lòng. Anh nằm sâu dưới huyệt mộ có biết chăng màn đêm u tịch đã choàng lên đời em và con vóc hạc mình gầy. Bao đêm rồi em chỉ khép hờ bờ mi không thể ngủ vì thương anh và ru con trong tiếng nấc à ơi. Không chỉ ru con mà còn ru cả giấc đời em cố khép mắt, cố quên đi, cố vượt qua nỗi cô đơn hoang hoải nỗi cay đắng nhọc nhằn, thiếu cơm rét áo. Sao anh nỡ phụ phàng nằm sâu trong huyệt mộ?

“Rồi …
Từng đêm trắng
Từng đêm trắng
Sương cũng già theo nỗi nhớ người
Hình hài năm cũ như trở lại
Theo bóng con thơ lớn mỗi ngày”

Trong những đêm dài giá lạnh sương rơi buốt lòng em và hình như sương cũng già đi theo năm tháng đời em, theo nỗi nhớ anh. Niềm an ủi duy nhất và lớn lao nhất để em tồn tại đó là hòn máu mà chúng ta đã sinh thành càng ngày em càng nhìn rõ ảnh hình anh trong đó. Anh có biết không càng lớn con trai chúng ta càng giống anh và điều đó đã làm cho nỗi nhớ anh trong em không bao giờ phai nhạt.

“Niềm đau miên viễn,
tình miên viễn
Nhớ nhớ – quên quên – khúc đoạn trường
Rong chơi
dạo chốn ta bà mộng
Vô thường gõ phím
nhẹ …
nhẹ …
buông”

Niềm đau cứ chảy dài theo tháng năm và tình yêu của em cũng cứ chảy dài theo tháng năm không bao giờ dừng lại. Em tin, một niềm tin vĩnh cửu tất cả sẽ thuộc về sự miên viễn. Trong cõi ta bà này nỗi nhớ quên cứ thế vùi lấp cho hết cuộc đời em và những giọt phím buồn cứ nhẹ, nhẹ buông vào lòng em như những điều nhắc nhở dù âm dương cách trở chúng mình mãi mãi đã thuộc về nhau và đứa con đã thuộc về biểu tượng của tình yêu bất tử. Em luôn tin một điều trong cõi đời này, trong cõi ta bà này dù nó chỉ là phù du nhưng em và con sẽ được thanh thản vì anh luôn ở bên em và con để chở che dìu dắt.

Để hiểu thêm về cuộc đời của người goá phụ trẻ xin các bạn đọc thêm bài thơ Đêm goá phụ nữa dưới đây:

ĐÊM GÓA PHỤ

Vũ Ngọc Quỳnh

Tiếc thời goá phụ
vẫn xuân son
Khắc khoải năm canh
lẻ bóng sầu
Vóc hạc gầy
bên hương khói phôi pha
Đời hoang vắng
hay lòng người hoang vắng
Gót độc hành
cô quạnh gối chăn đơn
Tiếng lá rơi
ta ngỡ bước chân người
Khuất xa rồi
ôi ! tình chôn đáy mộ
Kiếp nhân sinh
lây lất cõi ta bà
Hồn khắc khoải
ánh trăng đêm leo lắt
Phủ rong rêu
vương vấn một cung đàn.


https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn… bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết