98 Lượt xem

PBTL – ĐÊM Ở LÀNG


ĐÊM Ở LÀNG

Ánh Tuyết

Mười tám tuổi rời làng ra thành phố
Bấy đến giờ tôi ít ngủ ở quê
Nhà ống đã quen bưng kín ba bề
Quên nhà mẹ hướng nam gió trăng vào làm khách

Mẹ trải chiếu tôi nằm hiên mát lạnh
Đêm ướp hương cau, hương thiên lý, hương nhài
Đàn dế tấu kèn rỉ rả vườn khoai
Chú vàng ủng ẳng sủa bóng trăng, sủa mãi

Lũ mèo gọi bạn tình thiết tha man dại
Bầy đom đóm đốt đèn mở tiệc hoa đăng
Người mẹ ru con giọng ngái ngủ khê nồng
Em bé bú no còn hờn nũng mẹ

Bến nước gốc đa rì rầm đôi trẻ
Làng sắp thêm một gia đình mới rồi đây
Lá xôn xao lời tình tự của cây
Đêm ở quê đàn bà yêu chồng … nồng nàn hơn người thành phố …

Thư thái vườn trầu lim dim mắt ngủ
Lá trầu loang loáng ánh trăng
Em gái đi chơi về khuôn ngực tròn căng
Mắt dài lá khoai… lúng liếng

Trăng ở quê sáng hơn… hình như thế
Trăng bọc tôi tấm chăn lụa dịu mềm
Mẹ ngồi nhai trầu hơi ấm nồng thơm
Gió nam quạt hầu, sáo diều ru tôi ngủ

Tôi chìm vào giấc thật sâu không mộng mị
Đêm ở làng tôi bỗng hóa trẻ thơ …

LỜI BÌNH

Có thể coi ĐÊM Ở LÀNG là bản giao hưởng, ở đó không chỉ có âm thanh mà còn có sắc màu và những cung bậc thăng trầm của cảm xúc. Không có một tình yêu quê, không có một sự hóa thân thăng hoa lên tột đỉnh nhà thơ Ánh Tuyết không thể sáng tạo ra thi phẩm “Đêm ở làng” có vẻ đẹp hài hòa kỳ ảo đến thế . Đọc “Đêm ở làng “lòng ta như được tắm mát, sưởi ấm sau những bầm dập của bê tông hóa, đô thị hóa. Mọi chúng ta vẫn còn một góc bình yên đó là làng quê, đó là lòng mẹ để ta nương náu.

Đọc bài thơ và rồi nhìn ảnh bìa của tập thơ CÒN ĐANG ĐÀN BÀ tôi lại nghĩ đến Văn Sáng – họa sỹ vẽ bìa cho tập thơ trên một nền đỏ thẫm và một lá trầu không, không chỉ có màu xanh thẫm mà còn loang loáng ánh trăng và căng tràn sức sống thanh tân. Không hiểu sao tôi cứ khẳng định rằng họa sỹ Văn Sáng đã lấy cảm xúc từ bài thơ này và đặc biệt là câu

“Thư thái vườn trầu lim dim mắt ngủ
Lá trầu loang loáng ánh trăng”

Thơ Anh Tuyết bao giờ cũng viết đến kiệt cùng cảm xúc dám phơi trải ruột gan của mình ra giữa cuộc đời. Luôn bạo liệt và đắm say. Như nhà thơ Trần Nhuận Minh đã viết “Câu thơ như gan ruột / Phơi ra giữa trời mây”. Thơ của Anh Tuyết là thứ thơ được chắt ra từ trong gan ruột từ trong trái tim hừng hực khát khao. Đã mấy chục năm tôi tự ví mình là người công nhân đãi mẫu trọng sa để phát hiện những hạt vàng lấp lánh trong bãi sa bồi mênh mông vô tận của thi ca. May mắn thay tôi đã gặp được nhà thơ Ánh Tuyết với những câu thơ như lửa cháy với những bài thơ thấm đẫm hồn người, thấm đẫm lòng nhân ái –nhân ái với quê hương, nhân ái với cuộc đời. Tôi còn nghiệm ra một điều những bài thơ của những người đàn bà viết ra từ thời khắc hồi xuân bao giờ cũng bạo liệt bao giờ cũng tràn đầy khát vọng. Có phải chăng vì họ đã linh cảm tất cả rồi sẽ qua đi, rồi sẽ phai tàn. Đến được tri thiên mệnh thì đã quá nửa đời người. Thì hỡi trái tim ta hãy bùng lên như lửa cháy dù chỉ một lần rồi để tàn phai. Như nhà thơ Xuân Diệu đã viết “Thà một phút huy hoàng rồi phụt tắt / Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”

Các cụ thường nói “Lấy vợ hiền hòa, làm nhà hướng nam” ngôi nhà của mẹ cũng là như thế “Quên nhà mẹ hướng nam gió trăng vào làm khách”

Ở miền quê Thái Bình thì gió mùa đông nam cuộn thổi suốt mùa hè và luôn là khách trong ngôi nhà của mẹ và quanh năm trăng cứ giãi ngoài thềm như tấm chăn lụa dịu mềm đắp ủ cho tâm hồn nhà thơ. Cứ được nằm sát bên lòng mẹ là cảm xúc lại thăng hoa và rồi thi ảnh chồng lên thi ảnh, âm thanh chồng lên âm thanh, hương hoa chồng lên hương hoa. Một bức tranh quê kỳ ảo cứ hiện dần lên

“Mẹ trải chiếu tôi nằm hiên mát lạnh
Đêm ướp hương cau, hương thiên lý, hương nhài
Đàn dế tấu kèn rỉ rả vườn khoai
Chú vàng ủng ẳng sủa bóng trăng, sủa mãi”

Trong không khí dịu mềm mát lạnh của gió nồm nam như quạt hầu nhà thơ cứ thế cảm nhận mùi hươn thiên lý, hương nhài, hương cau. Dế thì tấu kèn gọi bạn và chú vàng chỉ sủa trăng thôi vì thôn xóm bình yên lắm.

“Lũ mèo gọi bạn tình thiết tha man dại
Bầy đom đóm đốt đèn mở tiệc hoa đăng
Người mẹ ru con giọng ngái ngủ khê nồng
Em bé bú no còn hờn nũng mẹ”

Cảm xúc thơ ở đây đã nhuốm màu phồn thực. Ai đã từng ở quê mới cảm hết một cách sâu sắc tiếng lũ mèo gọi bạn tình man dại nếu không nói làm cho ta phải khiếp hãi. Còn đom đóm mở hội hoa đăng thực chất cũng là để tìm nhau cho mùa sinh sôi tồn tại. Nhưng cảm nhận được giọng ru con ngái ngủ khê nồng và em bé bú no còn hờn nũng mẹ thì phải nói rằng trái tim của nhà thơ như được kết bởi muôn ngàn sợi tơ mong manh hệ chạm đến là nó lại rung lên thành thơ thành nhạc. Phải tinh tế lắm, phải thấu hiểu lắm Ánh Tuyết nới viết được những câu thơ tài hoa như thế. Người mẹ ở quê không phải vì không thương con mà giọng ru khê nồng mà vì đã qua một ngày nắng mưa với ruộng đồng. Hệ đặt lưng là giấc ngủ đè nặng lên đôi mắt và người mẹ vừa ru con vừa ngủ chập chờn. Đọc câu thơ ta mới cảm hết sự vất vả của người mẹ. Không phải như các bà mẹ trẻ ở thành phố bây giờ có ô sin người hầu nuôi con bằng sữa ngoài để giữ vòng một vòng hai .. Nhưng không hiểu sao nhà thơ vẫn cứ khẳng định – một sự khẳng định còn gây nhiều tranh cãi trong giới yêu thơ “Đêm ở quê đàn bà yêu chồng … nồng nàn hơn người thành phố …”. Điều này chỉ có thể lý giải tình nghĩa vợ chồng ở quê chung thủy và trọn đạo hơn. Người đàn bà luôn toàn tâm toàn ý dâng hiến cho chồng mình. Ta ít khi bắt gặp người đàn bà ở quê ngoại tình. Còn ở thành phố ngoại tình bây giờ đã trở thành model. Chồng ngoại tình thì làm sao có thể nồng nàn được nữa và ngược lại người đàn bà đã ngoại tình thì làm sao có thể yêu chồng nồng nàn
Rồi Ánh Tuyết lại nhớ về những gốc đa bến nước nơi hò hẹn của bao cặp trai gái thơ ngây hiền thục nơi một thời đã chứng kiến mối tình đầu của nhà thơ

“Bến nước gốc đa rì rầm đôi trẻ
Làng sắp thêm một gia đình mới rồi đây
Lá xôn xao lời tình tự của cây
Đêm ở quê đàn bà yêu chồng … nồng nàn hơn người thành phố …”

Nhưng sao nhà thơ lại có thể quả quyết rằng rồi sẽ có thêm những gia đình trẻ. Sự khẳng định đó chính là khẳng định sự trong sáng tốt đẹp trong tình yêu của trai gái làng quê và đó cũng như thêm một lần khẳng định đêm ở quê đàn bà yêu chồng hơn người thành phố. Tôi rất thích hai câu thơ chứa đựng yếu tố phồn thực dưới đây.

“Em gái đi chơi về khuôn ngực tròn căng
Mắt dài lá khoai… lúng liếng”

Tại sao em gái đi chơi về mà lồng ngực tròn căng. Chắc hẳn trong lồng ngực ấy giờ đây không chỉ chứa đựng một trái tim mà còn chứa cả nhịp đập dập dồn của một trái tim khác nữa – trái tim của người yêu và hơi ấm của chàng trai ấy đã bám rễ vào khuôn ngực và làm cho nó trở nên tròn căng. Người con gái đang yêu đã bị chính đôi mắt mình lúng liếng tố cáo

Trong tấm chăn trăng dịu mềm và trong ngọn gió nam mát rượi như có ai đang quạt hầu, trong tiếng sáo diều vi vút từng không và trong hơi ấm nồng thơm phả ra từ miếng trầu đang nhai của mẹ, nhà thơ đã chìm vào giấc ngủ bình yên với giấc mơ và khát vọng tuổi thơ lại được trở về

“Tôi chìm vào giấc thật sâu không mộng mị
Đêm ở làng tôi bỗng hóa trẻ thơ …”

Bắc Ninh những ngày mùa thu 2016


https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn… bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết