34 Lượt xem

PBTL – MONG MANH PHẬN NGƯỜI


MONG MANH PHẬN NGƯỜI

NHÂN ĐỌC THƠ NGUYỄN VĂN NGHĨ VỀ CÁI MONG MANH PHẬN NGƯỜI

Ngay khi đọc thơ Nguyễn Văn lần đầu tôi cứ nghĩ có lẽ đây mới là thơ của một thi sỹ. Thơ ông ta rất khó nắm bắt những gì ông muốn gửi gắm. trước hết vì thơ ông rất kiêm chữ. Thơ ông thường chỉ gợi, thứ thơ như các cụ đã dạy ” Ý tại ngôn ngoại” Mặt khác chưa hẳn ông bi quan nhưng có điều gì đó thuộc về sự hoài nghi kiếp nhân sinh này.

Chỉ một lần qua sông Vu Gia, tôi chưa hiểu bằng phương tiện gì nhưng ông đã buông vào đây có lẽ trên chiếc thuyền tam bản của vùng sông nước những câu thơ vừa hoài nghi vừa tiếc nuối làm cho người đọc cứ nao nao. Qua sông là bỏ lại tất cả gần giống như ngày xưa của Nguyễn Bính “ Coi như chị đã qua sông đắm đò” Nguyễn Văn chưa đến mức đắm đò mà chỉ là:

“Sang sông
Ngó lại
Quê nhà cũ
Xóm vắng lưa thưa
Khóm trúc. vàng
Chiều không nói
Hình như
Chiều biết
Kiếp người. tia nắng
Đợi chờ. Tan”
(Qua sông Vu Gia )

Tên sông Vu Gia chỉ là để địa điểm quê hương xứ sở thôi và ta có thể gửi gắm nếu ta sang sông nơi quê hương yêu dấu đượm buồn của chính ta. Cái cảm giác đìu hiu cứ vương vất trong ta. Đứng bên này sông nhìn lại giờ chỉ là khóm trúc vàng lưa thưa trong xóm vắng. Sao không là khóm gì mà lại là khóm trúc? Có thể các bạn cho câu hỏi của tôi là ngớ ngẩn. Tuỳ các bạn! Còn tôi, tôi nghĩ đến cây trúc là biểu tượng của người quân tử giờ đây cũng hiếm hoi thưa thớt vàng vọt nơi quê hương. Tôi đã không nhầm vì khổ thơ thứ hai của ông đã chứng minh điều đó. Tất cả đều không thể che dấu được con mắt của tạo hoá về cái mong manh phận người cũng như tia nắng chỉ cần đợi chiều tắt rồi tan …
Chỉ một lần sang sông để rời quê hương xứ sở mà thi nhân coi như đã hết, đã tan một kiếp người …
Trong TÁI SINH ông viết:

“Người … mãi là chiếc bóng
Xao xác giữa đời
Cây vụn vỡ
Niềm vui. lao xuống thấp
Trái khô khốc âm thầm … nhả hạt
Ta ngồi chờ
Chuyển kiếp
Tái sinh …”

Phận người hiện tại chỉ là chiếc bóng vụn vỡ. Ông chỉ còn đợi chờ, còn hy vọng vào kiếp sau. Nhưng liệu rồi kiếp sau phận người có còn như chiếc bóng nữa không thì chẳng ai có thể biết. Hy vọng vậy để mà tồn tại như hạt trái cây khô kia rơi xuống đất để có một cây mới nảy mầm. Ta hy vọng hạt mầm ấy sẽ tái sinh ra cái cây chắc khoẻ giữa bão táp phong ba.

C H Ó V À T R Ă N G
Khi dời gót quay về
Trời đất đã vào đêm
Đường cũ. trên cành. chim ngủ sớm
Tha thẫn một đời
Tôi lạc mất. ” người thương ”
Căn nhà xưa lặng yên
Chỉ còn con vật trung thành
Mực đen
Mừng
Đón
Đêm
Cái đêm giữa đời … lỡ trớn
Tôi một mình
Với chó

Trăng …”

Đọc bài thơ tôi bỗng trào nước mắt. Kiếp người thật cô đơn khi “Lạc mất người thương” là chẳng còn gì. Trở lại căn nhà xưa cũ giờ chẳng còn ai trong đó để sẻ chia. Cũng rất may là vũ trụ còn có vầng trăng và trong căn nhà cũ còn có con chó trung thành chờ đợi. Đúng là khuyển mã chí tình. Thử hỏi không còn trăng, không còn chó thì thi nhân biết sống thế nào đây. Khi không còn người ta thương yêu thì cõi người đã trở nên vô cảm hoang liêu.

Dù ông viết về điều gì cái gì thì Nguyễn Văn luôn gắn chặt phận người vào thơ mình. Cái phận người nhỏ bé mong manh và ngắn ngủi như tia nắng của buổi chiều tàn.

Thơ Nguyễn Văn còn nhiều lắm và thơ ông thì sâu thăm thẳm một người trần tục như tôi chỉ kịp nắm bắt đôi dòng thơ ông để có đôi điều cảm nhận. Mong nhà thơ và những ai yêu mến thơ ông hết sức cảm thông./


https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn… bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết