17 Lượt xem

PBTL – NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT NỖI BUỒN


NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT NỖI BUỒN

Tác giả: Mai Tuyết

Có người đàn bà
đi qua mùa đông
nhặt nỗi buồn rớt lại
thời xuân thì thơm tho
ai đã hái
suốt một thời con gái
nổi trôi với tình yêu vụng dại
thả cuộc đời vào những vụng mưa

Có người đàn bà
ngang qua buổi trưa
nhặt nụ cười ai đánh rớt
bỗng giật mình
sao nhiều chua cay bất chợt
lặng lẽ đi về phía hoàng hôn

Có người đàn bà
đi qua những nỗi buồn
không còn nước mắt
bơi trong mây để tìm kiếm những nụ hôn
giá như
có một lần ai làm rớt
nhặt đem về làm bạn với cô đơn

Có người đàn bà
lặng lẽ đếm bước chân in dấu
có bao giờ
người mỏi mệt
tìm neo bến đậu
ở một nhánh sông buồn
lơ đãng ngắm mưa tuôn

Có người đàn bà
nhặt những giấc mơ không có thật
trói những nụ hôn đem cất
thả vài mưa cho trôi hết nhọc nhằn
cuối cùng
người đàn bà ngoái lại nhìn trăng
trăng lặng lẽ nhưng nhiều bao dung lắm
trăng chở đi giùm
bao nỗi buồn sâu thẳm
ngổn ngang lòng xin gửi hết vào mây

LỜI BÌNH

Thơ Mai Tuyết bao giờ cũng được chắt ra trong một con tim nhiều rung cảm và hình như thơ chị thường được sáng tạo ra trong cõi vô thức. Có lẽ vậy nên thơ chị thường ẩn chứa nhiều yếu tố hư ảo và phi lí để tạo ra những bài thơ có sức nặng tâm trạng, sức nặng ám ảnh.

Bài thơ NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT NỖI BUỒN là một trong những bài thơ như thế của Mai Tuyết. Thử hỏi trên đời này có ai lại đi nhặt nỗi buồn và nỗi buồn thì làm sao có thể nhặt được và nhặt để làm gì? Đó chỉ là cách suy nghĩ giản đơn của tôi và của các bạn. Nhưng với nhà thơ người ta thường sống trong cõi vô thức, khi đã vô thức không có gì mà nhà thơ không làm được và như nhà thơ Thái Thăng Long đã khẳng định “ Trí tưởng tượng của nhà thơ giống như sự vô biên của vũ trụ”. Với trí tưởng tượng họ có thể tạo ra một thế giới của riêng họ và bắt ta phải mặc nhiên công nhận có một thế giới như thế đang tồn tại, để rồi ta buồn vui khóc cười yêu thương và còn có cả hờn giận cùng với nhà thơ.

“Có người đàn bà
đi qua mùa đông
nhặt nỗi buồn rớt lại
thời xuân thì thơm tho
ai đã hái
suốt một thời con gái
nổi trôi với tình yêu vụng dại
thả cuộc đời vào những vụng mưa”

Đã có một người đàn bà như thế cứ mỗi mùa đông về nàng lại cứ lang thang trong mưa gió lạnh lùng trên những con đường của riêng mình để nhặt nhạnh những nỗi buồn từ thời xa xưa khi ai đó đã hái mất cái thuở xuân thì thơ ngây vụng dại và thơm tho. Để rồi từ đó tất cả cứ mất đi theo tháng năm gió bụi của cuộc đời. Dẫu biết rằng nhặt nó rồi cũng chẳng thể nguôi ngoai rồi cứ thể thả cuộc đời mình vào những vụng mưa lầy lội. Đọc khổ thơ sao ta thấy cứ thương thương những người đàn bà đã vì yêu mà trở nên khờ dại để rồi cứ vô thức đi tìm lại ngày xưa dù chỉ còn nỗi buồn sót lại!

“Có người đàn bà
ngang qua buổi trưa
nhặt nụ cười ai đánh rớt
bỗng giật mình
sao nhiều chua cay bất chợt
lặng lẽ đi về phía hoàng hôn”

Đi hết mùa đông rồi giờ là những buổi trưa. Một năm có 365 ngày đồng nghĩa sẽ có 365 buổi trưa để người đàn bà đi nhặt nụ cười của ai đánh rớt. Ta phải hiểu rằng đại từ AI không phải chỉ chung cho mọi ai trong cõi người mà ai ở đây chính là người đã hái cả tuổi xuân thì thơm tho vụng dại của nàng. Cái nụ cười đánh rớt ấy đã có một sức mạnh nào hay một sự ám ảnh nào làm cho người đàn bà bỗng giật mình? Rồi cảm thấy cái dư vị chua cay mặn chát cứ ngấm vào đời nàng. Từ ngang qua buổi trưa giờ đã hoàng hôn rồi vẫn cứ lặng lẽ đi! Lẽ nào cái mất mát của tình yêu, của lời nguyền, của nụ cười lại ám ảnh người đàn bà hết cả cuộc đời mãi thế sao?

“Có người đàn bà
đi qua những nỗi buồn
không còn nước mắt
bơi trong mây để tìm kiếm những nụ hôn
giá như
có một lần ai làm rớt
nhặt đem về làm bạn với cô đơn”

Người đàn bà cứ thế đi qua những nỗi buồn của đời mình. Những nỗi buồn đã làm khô kiệt những giọt nước mắt của đời nàng. Nước mắt không còn nữa để có thể khóc thương cuộc đời mình. Đến đây người đàn bà đã hoàn toàn vô vọng khi cứ phải bơi trong mây để kiếm tìm những nụ hôn của thời xa cũ mà AI đã làm rớt nó. Nụ hôn thuộc về sự thiêng liêng của tình yêu thế mà ai làm rớt thì sự vô cảm đã tận cùng của vô cảm, sự bạc bẽo đã tận cùng của bạc bẽo. Thế mà nàng vẫn cứ bơi trong mây để kiếm tìm. Bởi vì nàng đã cô đơn đến tận cùng rồi và nàng cần nụ hôn rơi vãi ấy để “làm bạn với nỗi cô đơn” của đời mình. Hỏi có nỗi đau nào hơn như thế? Nỗi đau này cứ cứa vào tim ta cho đến rớm máu!

“Có người đàn bà
lặng lẽ đếm bước chân in dấu
có bao giờ
người mỏi mệt
tìm neo bến đậu
ở một nhánh sông buồn
lơ đãng ngắm mưa tuôn”

Thời gian đã trôi qua nhiều lắm rồi. Gió mưa và bão lũ đã xoá nhoà đi tất cả mà sao người đàn bà cứ đi nhặt những dấu chân xưa cũ?

Đọc đến đây tôi bỗng nhớ đến câu thơ của nhà thơ Trần Ngoc Oanh và tôi bỗng giật mình sao những người đàn bà cô đơn nhiều mất mát trong tình yêu lại có những cảm thức đồng vọng đến như thế:

“ Em nặt được một dấu chân xưa cũ
Ai bỏ quên thầm lặng ở bên đường”

Người đàn bà của Mai Tuyết cũng đang vô thức như thế. Nàng nghĩ rằng người yêu của nàng đã có lúc mỏi mệt đã dừng lại ở một nhánh sông đời nào đó để ngắm mưa gió não nề và bỏ lại những dấu chân mà thời gian mưa gió chẳng thể làm nó phôi pha.

“Có người đàn bà
nhặt những giấc mơ không có thật
trói những nụ hôn đem cất
thả vào mưa cho trôi hết nhọc nhằn
cuối cùng
người đàn bà ngoái lại nhìn trăng
trăng lặng lẽ nhưng nhiều bao dung lắm
trăng chở đi giùm
bao nỗi buồn sâu thẳm
ngổn ngang lòng xin gửi hết vào mây”

Cuộc hành trình của người đàn bà vẫn chưa dừng lại và càng mơ hồ vô vọng hơn. Nàng lại kiếm tìm nhặt nhạnh những giấc mơ và chua chát thay lai là giấc mơ không có thực. Cái hư ảo nằm trong hư ảo và nhặt cái hư ảo đó để làm gì? Thì ra người đàn bà ấy nhặt những giấc mơ không có thật để trói những nụ hôn họ đã đánh rớt trong đời mà lạ thay nàng không giữ lại mà đem “thả vào mưa cho trôi hết nhọc nhằn”. Ta cứ nghĩ nếu làm được điều đó thì cuộc đời không còn khổ đau, không còn nhọc nhằn nữa. Có lẽ nàng đã hiểu ra việc làm vô nghĩa và dại khờ đó của mình và nàng đã ngước nhìn vầng trăng để cầu cứu. Vẫn biết trăng bao giờ cũng nhân hậu bao dung. Đó là nhà thơ nghĩ vậy thôi nhưng trăng ở xa quá và làm sao thấu tỏ và chở sao cho hết nỗi khổ đau trên thế gian này để mà bao dung, để mà che chở ấp ủ cho hết cõi người. Cầu mong nàng gửi hết những nỗi niềm, gửi hết những khổ đau đang ngổn ngang trong lòng cho mây chở đi thật xa tận chân trời góc bể không bao giờ quay lại nữa cho nàng được sống phút thảnh thơi.

Đọc bài thơ tôi cứ nghĩ đã có bao nhiêu người đàn bà trong cõi nhân gian này đang đi nhặt nỗi buồn rồi tôi lại cầu mong những người đàn bà như thế chỉ tồn tại trong thế giới thi ca mà không có thực trong cuộc đời này./.

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp


https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn… bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết