193 Lượt xem

THÂN PHẬN NGƯỜI PHỤ NỮ QUA THƠ TRẦN ĐÌNH VINH


THÂN PHẬN NGƯỜI PHỤ NỮ QUA THƠ TRẦN ĐÌNH VINH

CHỊ TÔI

Vào chùa rộng nẻo đường tu
Xa xăm cỏi phật, mịt mù sắc không.
Nuôi em, dưỡng mẹ, thờ chồng
“Tam tòng, tứ đức” đẹp lòng bề trên.
Lau thầm nước mắt trong đêm
Sóng đời chìm nổi, truân chuyên phận người
Khi vui chẳng dám nói cười
Lúc buồn chín khúc ngậm ngùi ai hay
Gửi chiều vào lọn tóc mai
Vai gầy trĩu gánh trần ai một mình
Cuốc kêu rạn ánh bình minh
Còn đâu “ Đổ quán, xiêu đình” chị ơi !

Hoàng hôn tím biếc chân trời
Trầm luân bể khổ gửi nơi Niết Bàn./.

CHỊ ĐI LẤY CHỒNG

Một lần nữa chị lấy chồng
“Bởi đa mang phải đèo bòng” khổ chưa
Tình yêu đâu thiếu , đâu thừa
Mang thân cỏ dại nắng mưa quản gì.
Một lần nữa chị ra đi
Trái tim ứa lệ, tinh si lỡ làng
Đã đành phận gái đa đoan
Mà duyên trời định cứ quàng vào thân
“Bắt phong trần phải phong trần” *
Thôi thì rổ rá một lần cho xong
Bao năm hương khói thờ chồng
Tóc xanh, má phấn, môi hồng nhạt phai
Nhốt vào tim tiếng thở dài
Gửi vào chiều nỗi trần ai cuộc đời.

Sáng nay giông bão sậm sùi
Vén mưa
Tiễn chị đi rồi…
Ngẫn ngơ

Đọc hai bài thơ :CHỊ TÔI và CHỊ ĐI LẤY CHỒNG của Trần Đình Vinh có lẽ không chỉ riêng tôi mà nhiều bạn đọc đa cảm sẽ thấy lòng minh nhói đau rồi rưng rưng giọt lệ khóc thương những phận người phụ nữ trong cõi nhân gian còn lắm bão giông còn nhiều đa đoan dâu bể. Mỗi một kiếp người đều mang trên mình một số phận nghiệt ngã. Hai người chị của Trần Đình Vinh có một điểm chung họ đều là những goá phụ nhưng mỗi người đi theo một con đường. Một người chọn con đường gửi thân cho cửa Phật, một người nhắm mắt đưa chân liều thân đi bước nữa. Cùng viết về chị nhưng sự tài hoa của Trần Đình Vinh là khắc hoạ mỗi chân dung người chị của mình có chung nỗi khổ nhưng dị biệt cảnh đời, dị biệt về đường đi điểm đến cho những tháng năm còn lại của đời mình. Dù đã làm tròn bổn phận của mình thờ chồng chăm mẹ già nuôi em thơ dại nhưng rồi khi gửi thân vào cửa Phật sao vẫn thấy cái mỏng manh của kiếp người. Trần Đình Vinh đã buông vào hai câu thơ mở đầu trong bài Chị Tôi

“Vào chùa rộng nẻo đường tu
Xa xăm cỏi phật, mịt mù sắc không.”

Đường tu thì rộng nẻo đấy vì ai có thể cấm kẻ muốn gửi thân cửa Phật. Nhưng xem ra cũng thật mịt mù vô định lắm, trầm luân lắm. Kiếp tu hành là thế này ư ?:

“Khi vui chẳng dám nói cười
Lúc buồn chín khúc ngậm ngùi ai hay
Gửi chiều vào lọn tóc mai
Vai gầy trĩu gánh trần ai một mình”

Biết vậy mà sao vẫn cứ nhắm mắt đưa chân? Phải chăng đây là cái nghịch lí của cuộc đời. Khi phải trốn chạy tình yêu trốn chạy những cám dỗ…
Tôi bàng hoàng trước những câu thơ đặc tả của Trần Đình Vinh.Tôi trân trọng hai câu thơ

“Cuốc kêu rạn ánh bình minh
Còn đâu “ Đổ quán, xiêu đình” chị ơi !”

Gửi thân vào cửa Phật rồi mà cứ mỗi sáng ra phải nghe tiếng chim cuốc gọi bạn tình khắc khoải, gọi mãi , goi mãi rạn cả ánh bình minh mà vẫn gọi. Tiếng cuốc kêu bắt chị phải nghĩ đến phận mình khi nhan sắc đã tàn tạ thì nghĩ gì đến chữ tình và rồi cái kết cục cũng thật mờ mịt như ánh hoàn hôn đã phủ xuống cuộc đời:

Hoàng hôn tím biếc chân trời
Trầm luân bể khổ gửi nơi Niết Bàn./.

Liệu trầm luân bể khổ có gửi được vào nơi Niết bàn hay nó cứ đeo bám đè nặng trên vai cho hết một kiếp người ???

Còn một người chị nữa thì vẫn không thoát khỏi cái lẽ thường tình của con người vẫn khao khát vẫn đam mê với những cám dỗ và không còn cách nào khác:

“Một lần nữa chị lấy chồng
“Bởi đa mang phải đèo bòng “khổ chưa”

Đi lấy chồng đáng ra được sung sướng, được hạnh phúc nhưng sao lại là đa mang và đứa em chỉ biết buông vào đây một tiếng thở dài “Khổ chưa”. Đi lấy chồng bây giờ chỉ là cảnh :

“Thôi thì rổ rá một lần cho xong”

Cái rổ cái rá đã rách nát sổ vành long cạp thì có cạp lại cũng chẳng thể nên cơm nên cháo gì và vì thế

“Nhốt vào tim tiếng thở dài
Gửi vào chiều nỗi trần ai cuộc đời.”

Đọc những câu thơ như thế này và đọc toàn bộ hai bài thơ viết về chị của Trần Đình Vinh ta mới thấy hết tấm lòng và con tim của nhà thơ nhân hậu biết bao nhiêu. Viết về chị mà những câu thơ thấm đẫm nước mắt. Hình như nhà thơ cứ muốn lấy nước mắt của mình để làm dịu đi nỗi đau mất mát của chị. Hai câu kết đã làm lòng ta đau xé:

“Sáng nay giông bão sậm sùi
Vén mưa
Tiễn chị đi rồi…
Ngẫn ngơ”

Tôi chẳng thể làm gì hơn, viết gì hơn được nữa chỉ biết gửi vào đây những lời cảm thông và những giọt nước mắt để sẻ chia với những thân phận phụ nữ nghiệt ngã trong đời ..

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp


https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết