114 Lượt xem

ĐÊM THÁNG BA


ĐÊM THÁNG BA

Thao thức cả đêm không ngủ được, nghĩ vẫn nghỉ vơ, ôn lại cuộc đời của bảy mươi mùa lá rụng đã trôi qua…
Chợt mình nhớ ra: Cách đây 47 năm, cũng như đêm nay vẫn trời se lạnh vẫn những hạt mưa xuân thấm trên gò má, chỉ khác nhau là khoảng cách về địa lý và địa danh hai nước, khác nhau là sự thanh bình với chiến tranh ác liệt và chết chóc hy sinh.

Mình muốn nói đêm ấy. Đêm 23 tháng 3 năm Tân Hợi (1971), đêm ấy được xem là vinh hoa và cũng là định mệnh khi những người anh em bạn hữu của mình đã vui vẻ… ” như cày xong thửa ruộng”… vì đã đẩy lùi và tiêu diệt quân địch USA trên cao điểm 550 Mường Noòng đất bạn. Và cũng là đêm mình coi là định mệnh khi địch nó bấm nút quả mìn định hướng nổ toang trước mặt. Mình chỉ kịp nhìn anh em bạn bè của mình không kịp nấc lên tiếng nấc chia ly, rồi mình cũng chẳng biết gì nữa trời đất, sáng tối, nắng mưa… im đi một giấc say sưa như chưa bao giờ được mộng mơ. khoảng ba giờ chiều hôm sau khi giọt nắng Nam Lào làm khô quắt lại những vệt máu trào thấm đất và cũng là khi thủ trưởng trung đoàn khảo sát trận địa phát hiện đưa mình về căn cứ. Mình đã chứng kiến sự sống và cái chết mong manh cận kề.

Mình nhớ như in một kỷ niệm mình không quên được : Khi tỉnh dậy sau ca đại phẩu thuật ở trạm phẩu thuật tiền phương 68. Bi quan mình hỏi anh bác sĩ có tên là Bs Lùng : “Anh ơi em có sống được không ?” Anh ấy nói rằng :” Em phải sống chứ, em phải có vợ có con và có gia đình hạnh phúc chứ”, tôi vẫn không tin câu nói đó. Thế mà mặc cho vài lần tiếp tục mổ đi mổ lại và điều trị dai dẳng hơn một năm trời rồi tôi vẫn ” Đâm cành nở hoa”. Bây giờ đã tuổi 70 sau 41 năm kể cả chiến đấu trong quân đội và công tác ngoài dân chính tôi về lại quê hương vẫn đau đáu trong lòng ông Bác sỹ Lùng thủa nọ có còn hay mất để nói một câu rằng ” Cảm ơn trời đất, cảm ơn anh đã đưa em qua hố tử thần”

À thì ra đêm nay không ngủ được bao thổn thức bởi vì mình đã cố tình quên đi bao kỉ niệm tháng ba, kỉ niệm ngày định mệnh ấy đã xa rồi. Có thể những người sống trên nhung lụa họ mãn nguyện cuộc đời song họ vẫn thiếu đi một kỉ niệm…kỷ niệm không quên

THẢO HẠNH
15-3-18

Tác giả
Chuyên mục
Tản Văn

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết