135 Lượt xem

THƯ GỬI MẸ!


THƯ GỬI MẸ!

( Kính tặng những người MẸ )
Sài Gòn, ngày….tháng …..năm…..
Mẹ!
Mẹ kính yêu của con!
Đã lâu rồi con không còn được gọi mẹ nhiều nữa bởi chúng con vì cuộc sống mưu sinh vì tương lai của con cái nên đã chuyển nơi công tác và không được ở gần bên mẹ.
Me! Mẹ kính yêu của con!
Đêm nay, Sài Gòn bất chợt đổ mưa khí trời mát lạnh đang giữa tháng 11ta lòng con nao nao nhớ vể quê nhà. Nơi ấy bây giờ đang tiết trời mùa đông giá lạnh, nơi ấy quê nhà có mẹ kính yêu của con. Mẹ ơi, mẹ có được khỏe không khi trời mưa phùn gió bấc? Chắc mẹ không được khỏe bởi con biết cứ khi thời tiết giá lạnh mùa đông là mẹ lại đau nhức xương cốt. Ấy vậy mà vì thương con, thương cháu cứ mỗi sáng mẹ đều dậy thật sớm để giúp con một tay lo bữa sáng cho cả nhà. Con còn nhớ chúng con bận mải mẹ là người đi chợ giúp chúng con. Đi làm về dù sớm dù muộn mẹ đã chuẩn bị cơm nước tinh quân cho chúng con và các cháu. Bữa cơm gia đình dù chỉ là những món ăn rất dân dã nhưng mẹ luôn chuẩn bị rất thịnh soạn hấp dẫn bởi tài nấu nướng của mẹ. Chúng con ăn rất ngon miệng. Nhà cửa có bàn tay mẹ sắp xếp, dọn dẹp luôn ngăn nắp, gọn gàng, khang trang. Rồi những hôm trời đổ mưa rào bất chợt, quần áo chăn màn chúng con giặt giũ phơi đầy ngoài sân nhưng chúng con chưa một lần phải lo lắng vì đã có mẹ ở nhà thu cất giúp. Ôi biết bao nhiêu là công việc không tên mẹ lặng thầm lo toan làm lụng. Con có biết không? Thưa mẹ con có biết nhưng con đã vờ như không thấy, nhưng mẹ không hề có một lời trách móc con hay yêu cầu con phải thế này hay thế kia. Mẹ luôn chân luôn tay tất bật làm mọi công việc kể cả khi con được nghỉ ở nhà. Mẹ luôn tạo mọi điều kiện và cho chúng con những khoảng thời gian thư thái nhất… Mẹ làm việc với nụ cười luôn nở trên môi, ánh mắt mẹ rạng ngời yêu thương, đôi lúc mẹ còn hát đôi ba làn điệu chèo cổ hay hát một đôi câu hát ru. Không khí gia đình có mẹ luôn chan hòa, vui vẻ…
Chúng con không phải lo lắng điều chi cả chỉ lo tập trung vào công việc và hàng tháng đưa tiền cho mẹ đi chợ mua sắm đều đặn. Chúng con cứ nghĩ thế là đủ chưa một lần biết nói lời cám ơn với mẹ. Chúng con cũng cứ vô tư hưởng thụ tình thương của mẹ dành cho chúng con.
Mẹ kính yêu! Còn nữa ạ. Khi các cháu còn nhỏ, hằng ngày, mẹ luôn là người đưa đón các cháu tới trường đúng giờ. Cháu ốm nghỉ học ở nhà có mẹ chăm sóc, bế ẵm thuốc thang. Tất tất mọi công việc không tên của một gia đình do một tay mẹ thu vén lo toan. Tất cả êm đềm xuôi chèo mát mái, tất cả đều trôi đi nhẹ nhàng an bình như lẽ nó là thế.
Mẹ! Me kính yêu ơi!
Đó là điều con đang nhớ tới khi đêm Sài Gòn đổ mưa mẹ ạ.
Bây giờ chúng con xa mẹ, dù các cháu đã lớn hơn rất nhiều, cuộc sống hiện đại với nhiều tiện nghi chúng con cũng phần nào không phải vất vả lắm. Ấy vậy mà đến bây giờ con mới cảm nhận hết sự hi sinh của mẹ qua những việc tưởng chừng như rất đơn giản mà mẹ đã chăm sóc chúng con bao nhiêu năm qua.
Bao nhiêu năm qua, con không hề nhận ra rằng con đang có mẹ, con đang có một trời yêu thương mà mẹ đã thầm lặng vun đắp cho chúng con.
Bây giờ xa mẹ, mọi công việc của một gia đình chúng con phải tự tay lo toan. Ngoài thời gian đi làm chúng con phải tranh thủ đi siêu thị mua sắm mọi vật dụng sinh hoạt cần thiét. Rồi lau dọn, sắp xếp lại nhà cửa mỗi buổi cuối tuần….Rồi đưa và đón con đi học hằng ngày nữa mẹ ạ. Nhiểu lúc con cảm thấy mệt nhoài như không còn đủ sức lực nữa. Rồi những lúc vợ chồng có những xô xát, xung đột chỉ vì người này không đón đưa con đi học được, lại phải điện cho người kia . Ôi rối mù cả lên đó mẹ. Những lúc đó con lại thầm ước giá gì có mẹ ở đây. Giá gì … giá gì… Nhưng mẹ thì không muốn đi cùng chúng con vì với mẹ quê hương là tuổi thơ của mẹ, là tình làng nghĩa xóm, là những phẩm chất dịu dàng, đằm thắm, là đức hy sinh của mẹ. Mà chỉ khi rời xa mẹ chúng con mới thực sự nhận ra điều đó.
Mẹ!
Mẹ kính yêu của con ơi!
Đêm Sài Gòn đổ mưa, cái lạnh của không khí về đêm khi trời có mưa làm con nhớ mẹ da diết. Đêm nay con viết thư thăm mẹ với lòng hối hận vô ngần vì bao năm qua con đã chưa một lần nói với mẹ lời CÁM ƠN!
Đêm nay nhớ về mẹ con thầm CÁM ƠN MẸ đã cho chúng con một gia đình an bình, êm ấm, hạnh phúc suốt bao năm qua.
Con xin được ngàn lần CÁM ƠN MẸ đã bao dung, yêu thương, che chở chúng con.
Con xin được CÁM ƠN MẸ rất nhiều vì mẹ đã hi sinh rất nhiều vì chúng con.
Mẹ luôn vui vẻ, nhẹ nhàng mang đến cho chúng con sự an bình khi trở về nhà bên mẹ qua những giờ làm việc căng thẳng.
Đúng là con cần phải nói lời CÁM ƠN MẸ khi chúng con còn ở bên mẹ mới đúng. Ấy vậy mà điều tưởng chừng đơn giản ấy đến tận bây giờ khi xa mẹ con mới thực sự nhận ra và mới thực sự thấm thía cái ƠN HUỆ LỚN LAO mà MẸ đã ban tặng cho chúng con : MỘT GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC TRÀN NGẬP YÊU THƯƠNG đúng nghĩa nhất từ sự HY SINH THẦM LẶNG của MẸ.
Mẹ ơi, điều tưởng chừng đơn giản ấy chỉ có những người mẹ bao dung , rộng lượng, yêu thương con cái như mẹ mới làm được điều đó.
Mẹ!
Mẹ!
Mẹ kính yêu của con!
Con xin được CÁM ƠN MẸ với tất cả LÒNG BIẾT ƠN SÂU SẮC
Và mong mẹ bao dung tha thứ cho con vì đến bây giờ con mới nói được với mẹ lời CÁM ƠN của con tới mẹ kính yêu.
Con của mẹ.
18/01/2016
(Viết theo lời tâm sự của một người con)

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp

Chuyên mục
Tản Văn

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết