96 Lượt xem

CHIỀU ĐÔNG LẶNG TIỄN


CHIỀU ĐÔNG LẶNG TIỄN

(Gửi HĐ)

Mang theo cái rét Hà thành
Người đi về phía khô hanh cực cùng
Nỗi buồn riêng nỗi lo chung
Thoắt băng thoắt lửa bập bùng công tim.

Đời giăng bảy nổi ba chìm
Liên miên bão dập sóng dìm liên miên
Tan rồi thơm ngọt mơ tiên
Chỉ còn chua đắng oan khiên mộng phàm.

Nay rừng mai biển nào ham
Không đi không được biết làm sao đây
Cành nam chim bắc lạc bầy
Cha già mẹ yếu lất lây lá vàng…

Trời mênh mênh đất mang mang
Muôn cầu một vọng âm vang rã rời
Mỏi mòn đếm ánh sao rơi
Tàn canh đã thắt được lời ước đâu.

Thuyền ai xa khuất ngàn dâu
Ai còn ôm bến giang đầu nghe mưa
Buồn ơi, duyên phận có thừa
Sao tình yêu rỗng như chưa một lần?

Cầu mong con Tạo xoay vần
Khép mù mịt – mở phong vân cho người
Cây đời đông úa xuân tươi
Mắt xanh biếc lộc môi cười thắm hoa!

27.12.2017

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp

Chuyên mục
Thơ Việt Nam

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết