160 Lượt xem

CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG


CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG

Đó là một biêng biếc xứ đồng lọt thỏm giữa lòng thung lũng trung du
Đêm cộng hưởng tiếng ễnh ương kêu váng đầu váng óc
Ngằn ngặt mưa như trẻ sơ sinh vừa vỡ bọc
Tôi oe oe trong nước mắt mẹ tôi cười.

Lăn lật bò lê lẫm chẫm lớn lên cùng bụi đất nắng trời
Túc tắc nhặt thưa với tím hồng mưa xoan mưa gạo
Những loài hoa dân dã thân thương như tấm lòng thơm thảo
Cùng mẹ giăng gió đội mưa rì tắc trâu cày tôi bắt ếch xỏ xâu.

Từ ra khỏi cổng làng xa ruộng cạn đồng sâu
Tôi thành kẻ vong phụ nghĩa tình không cố ý
Thăm thẳm cõi người hút cạn khô đến tận cùng ruột gan xương tủy
Mỗi độ khát mưa thêm một ray rứt đớn đau mình biệt xứ mưa rồi.

Ơi giếng nước bờ ao con sông quê đầy cạn lở bồi
Ổ chó ổ gà những lối dọc đường ngang mưa bùn nắng bụi
Sống như chết mẹ tôi vẫn nhen bếp che đèn sớm hôm lầm lũi
Chép miệng trông trời trông đất trông mây.

Mưa vạn đời vẫn tinh nghịch dỗi hờn chớp mắt thơ ngây
Bất chấp tháng ngày lưu dấu vết bể dâu trên mặt người loang lổ
Cho dẫu âm vang làng không dữ dội bằng âm vang phố
Mỗi ào ạt vãi rơi nghìn dư ba tí tách vọng về…

Không lạnh lẽo tình duyên không bỏng rát hẹn thề
Sao thấm niềm viễn xứ tha hương lặng lẽ đi về lắc lơ miền xa nhớ
Cuộn mình trong những cơn mưa mùa đông lắng nghe phập phồng bong bóng vỡ
Rụng xuống đáy lòng muôn hạt lửa hạt băng!

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp

Chuyên mục
Thơ Việt Nam

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết