170 Lượt xem

DẠI KHỜ


DẠI KHỜ

DẠI KHỜ – BÀI THƠ TÌNH CỦA TUỔI 80
KHI NGƯỜI TA YÊU NGƯỜI TA HOÁ DẠI KHỜ
Viết gì cho em nữa đây ? Khi tôi chờ mong và em thì im lặng ! ” MƯA LẠI VỀ” ! khi bóng dài của em tan loảng trong chiều hoang và trong mưa bay. Tôi muốn gom tất cả tình yêu thương còn lại của cuộc đời này để gửi cho em. Cho em bớt dỗi hờn, cho em bớt đắng cay. Ai chẳng muốn dang rộng vòng tay để được chở che, để được ấp ủ, để được sưởi ấm một con người cô đơn như em. Nhưng em vẫn lặng im. Để ước vọng trong tôi thêm cháy khát !
“EM LẠI VỀ”.Mang giọt ấm tình yêu, cho tôi uống, cho tôi say, say đến thẫn thờ. Tôi dại khờ uống cạn niềm đau người khác. Để bây giờ một niềm đau trọn vẹn ở trong tôi. Xưa tôi đau một nửa cuộc đời, nay đau nốt nửa cuộc đời còn lại.
Ngẫm nghĩ, giật mình mới biết mình khờ dại. Tôi uống cạn niềm đau để bây giờ lòng tôi đau mãi. Nhưng biết làm sao đã lỡ mất rồi. Không sót lại một giọt nào của niềm đau ấy. Nếu mai sau đời tôi tan chảy, xin người đừng trách kẻ đam mê.
Tôi đã sống cho đời, tôi muốn sống những tháng năm còn lại cho thơ. Nhưng có một điều rất thật: Không thể sống những ngày còn lại cho em. Bởi trái tim tôi đã quá yếu mềm. Bởi thơ em là rượu đắng chuốc cho tôi đến lúc say mềm. Không còn lại những gì tôi sẽ viết cho riêng tôi và cho cả cuộc đời. Thơ em đến đã làm tan nát những gì có ở trong tôi. Xin gửi lại cho em những dòng khờ dại. Để từ đây rũ bỏ đi những gì sót lại trong tâm hồn cằn cỗi của riêng tôi.
Tuổi già ơi sao ngươi quá phũ phàng ? Ngăn tôi đến với người tôi yêu dấu. Tóc bạc, lưng còng, bước chân đã mỏi. Tôi còn gì gửi lại để mà yêu. Tôi tự trách mình sao lại quá tham lam. Thấy là đọc dù lạ quen không hề phân biệt. Để từ đây dột nát, một tâm hồn đã dột nát từ lâu.
Thơ em là nỗi đau của đời em, của đời tôi và cũng là niềm hạnh phúc. Nhưng có lẽ từ đây xin trả lại cho em và cho cả cuộc đời những gì tưởng như êm ái ấy. Để từ đây thanh thản một đời thơ. Không nhớ thương, không mong ngóng, đợi chờ. Chuông điện thoại có reo xin đừng nhấc máy. Bởi nếu nghe giọng nói dịu dàng nhung lụa ấy. Tôi sẽ rụng rời tan chảy dưới chân em.
Đừng viết nữa, tôi ơi đừng viết nữa ! Gửi cho ai hay chỉ gửi cho đời ? Đời đâu cần và họ cũng chẳng cần đâu. Họ đã khép chặt cửa lòng rồi, đã khép chặt từ lâu. Đến giọt nắng lọt vào còn khó, huống gì tôi kẻ đói khát tình yêu.
Viết gì đây ? Tôi không biết nữa ! Có lẽ là tôi mà chẳng phải là tôi. Từ sâu thẳm tâm linh tôi viết đó. Đừng trách tôi, bởi trách tôi nào có được gì đâu. Ai lại trách người đang khát vọng một niềm yêu.
Nếu biết những gì làm đau cuộc đời tôi. Ai sẽ khóc ? Và ai sẽ cười ? Nước mắt ai đó nếu có rơi, xin tan loảng trong tôi làm dịu đi những gì tôi khát vọng. Nếu ai cười, xin cứ cười thỏa thích, để cho đời thêm một chút niềm vui.
Đừng sống khổ đau, đừng sống lặng thầm. Bởi tất cả vẫn còn nguyên vẹn nhất, nguyên vẹn cả cõi lòng, nguyên vẹn cả hồn thơ. Nếu như em cứ muốn thờ ơ, tôi mặc kệ vì tôi đang khát sống ! Và hơn thế bởi tôi đầy tham vọng một tình yêu vĩnh cửu ở thiên đường. Nếu ngày mai tôi phải sống mỏi mòn. Bởi sự ghẻ lạnh của lòng em và thêm cả người đời vào đó nữa. Tôi cần chi, tôi đã có em rồi. Khi nghe em “Xin một lần được gọi MÌNH ƠI EM NHỚ LẮM !”
Sức mạnh nào đưa tôi đến bên em ? Một trang thơ và một vài tin nhắn qua facebook. Từ buổi ấy đời tôi như bão nổi và lênh đênh mãi mãi lênh đênh. Vượt làm sao cho hết những thác ghềnh ? Khi tuổi trẻ qua rồi và tuổi già ập đến. Khi trái tim đau không còn bịn rịn, bởi lửa lòng đã đốt hết hồn thơ. Chỉ còn trong tôi một nguyên vẹn dại khờ, một nguyên vẹn đắng cay, một đại ngàn khổ ải.
Khi ta nắm nhau rất chặt rồi buông trên chuyến xe đêm ấy. Ta đã hiểu thế nào là ly biệt. Đây đâu phải là một cuộc chia ly. Mà sẽ là một lần vĩnh biệt. Đúng ra tôi chẳng bao giờ nên gặp mặt, mà chỉ tôn thờ qua những vần thơ. Để giờ đây tôi đã phải đợi chờ vô vọng, đớn đau và những gì sẽ đến trong tôi ? Tôi không biết nữa !
Tôi trách người sao lại muốn gặp tôi ? Và để lại trong tôi những nỗi buồn không cánh.
Không phải ! Không phải thế đâu ! Đừng đổ thêm tiếng ác cho người tôi yêu. Bởi quá đớn đau, quá khát vọng, quá ham muốn rất nhiều tôi đã van xin em dù chỉ là lần cuối.
Em hãy hiểu cho tôi:Tôi yêu em với tất cả trái tim mình. Một trái tim mỏng manh run rẩy. Một trái tim chỉ dâng tặng một người. Người đó là EM. Dù thời gian chỉ tính bằng ngày, tôi vẫn yêu em bằng tất cả tình yêu nguyên vẹn nhất : Nguyên vẹn cả nỗi buồn nguyên vẹn cả khát khao.
Nếu mai sau tôi lặng lẽ qua đời em hãy hiểu cho tôi :
TÔI BIẾT YÊU, BIẾT GHÉT, BIẾT LẼ SỐNG LÀM NGƯỜI.

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp

Chuyên mục
Thơ Việt Nam

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết