25 Lượt xem

MÊNH MANG NỖI NHỚ


MÊNH MANG NỖI NHỚ

Đêm tỉnh lặng một mình anh khoắc khoải
Nhớ về em bao nỗi nhớ mênh mang
Sóng đại dương cứ vỗ mãi nhịp nhàng
Lòng trĩu nặng mơ màng về nơi ấy

Tình yêu ơi ! Mong duyên mình vẫn vậy
Cứ êm đềm dù sóng dậy trùng khơi
Ngàn năm sau có vật đỗi sao dời
Bến sông Tương là nơi ta dừng bước

Anh vẫn đợi …mình yêu từ kiếp trước
Vắng xa nhau dù chẳng được gần nhau
Nhưng duyên tình là một phép nhiệm màu
Lá vàng rơi mùa thu sầu…gợi nhớ

Nhớ em… nhớ từng nồng nàn hơi thở
Cái rụt rè phút bỡ ngỡ ban đầu
Ai không mơ trang đài gót lầu cao
Nhưng duyên phận đời không sao ngăn được !

2/9/2017

————————–
Tác phẩm trên groups: Xem tiếp

Tác giả
Chuyên mục
Thơ Việt Nam

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn… bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết