23 Lượt xem

CHIẾC QUẦN MỚI VÀ BUỒNG CHUỐI XANH


CHIẾC QUẦN MỚI VÀ BUỒNG CHUỐI XANH

Chuyện lâu lắm rồi, nó là thế này:
Gã có mỗi một cái quần nâu vá chằng vá đụp để mặc đi học. Mẹ gã quá thương con nên phải bán đi ổ trứng gà để mua được cho gã một cái quần thun tím. Cái quần ấy may từ vải nhặt nhặn tiết kiệm nên họ đã may theo chiều ngang nống vải. Gã mặc vào là nó dúm dó xộc xệc. Gã đâu có để tâm đến cái đó.
Thế là hôm ấy gã có quần mới mặc đi học! Ngường ngượng nhưng lại cũng oai oai!
Gã vừa đến lớp. Thấy gã có quần mới, thế là cả lớp nó ùa ra cười và trêu chọc gã. Lớp học hồi ấy, gã nhớ nhất là cái Rỡn người cùng làng. Nó không đủ tuổi để vào lớp bổ túc nên phải mượn tên người khác để học. Cái Rỡn cứ lấy đề tài cái quần mới của gã để chọc trêu gã đến cả tuần. Gã rất khờ nên chẳng chấp nhặt chuyện chúng nó đùa nghịch, trêu chọc.
Hồi ấy gã có một thằng bạn, thằng ấy nó tên là Bỡn. Cái tên Bỡn là gã đặt cho nó bởi nó cứ hay đùa dai với gã. Gã với nó đều là con nhà đói cả nên chơi với nhau cũng có cái gì đấy hợp hợp.
Một buổi tối, gã cũng được ăn cơm rồi mới sang nhà Bỡn học bài. Mẹ Bỡn đi Hà Nội làm ô sin cho người ta, hồi ấy gọi là đi ở, chưa mang được tiền về cho nó. Nó chẳng có cơm ăn. Đói lắm!
Thằng Bỡn đói quá, nó bàn với gã đi chặt trộm chuối xanh về luộc, ăn. Buổi chiều đi học hôm ấy, nó tia được buồng chuối của một nhà gần trường. Thân cây chuối mảnh khảnh, lưng gù cong cong, vòng qua hàng rào, thả buồng chuối ra ngoài đường, áp sát vào bờ rào tre dây.
Chỉ một câu thảo luận chóng vánh, thế là kế hoạch đã được đưa vào thực thi, gọn gàng. Trời tối đen như mực, chẳng ai biết cả. Mang được chuối về nhà rồi, hai thằng hì hục xả ra cho vào nồi, đặt lên bếp rạ để luộc. Nước trong nồi chuối đang sôi lục ục, thằng Bỡn lấy chiếc đũa tre xăm thử. Tay nó cầm chiếc đũa xăm nhẹ một cái vào quả chuối trong nồi, chiếc đũa đâm xiên ngang quả chuối.
Mặt thằng Bỡn rạng ngời: Chín rồi!
Thằng Bỡn bắt nồi chuối luộc xuống. Nó đổ nồi chuối luộc ra cái rổ đan bằng tre. Miệng hai đứag ứa đầy nước miếng để sẵn sàng được ăn chuối luộc. Bóc vỏ, mùi chuối luộc phả ra phưng phức! Đưa lên miệng cắn một miếng thật ngon lành…!
Chưa kịp nhai, tự nhiên cả hai thằng đều nhăn mặt lại. Đắng quá!!! Chuối còn non!!!
Một tuần sau, khoai lang cánh Đồng Điền đến kì được rỡ. Khoai lang bạc trắng và bở. Thế là thằng Bỡn ngày ba bữa khoai. Khoai lang Đồng Điền đã là cứu cánh để nó học xong cấp ba.
Bây giớ thằng Bỡn nó ở cách gã đến gần chục múi giờ. Hai đứa chúng nó vẫn thường tâm tình với nhau qua các phương tiện thông tin. Ngày nào thằng Bỡn cũng ghé qua phây xã để chia sẻ và buôn dưa lê với làng với xã.
Chuyện chiếc quần mới và buồng chuối xanh là như thế đấy. Nếu bạn nào có vào đọc thì giữ kín hộ, đừng nói chuyện với ai.
Bà cụ ở làng Tương Phùng có buồng chuối ấy, khi thấy buồng chuối bị mất, chắc bà cũng buồn và chửi mắng nhiều lắm. Chúng nó đi xa lâu ngày, không biết bây giờ bà đang còn sống hay đã mất rồi!
Bà ơi! Bà hãy tha thứ cho chúng nó bà nhé! Vì hồi ấy, chúng nó còn đang là trẻ con dở hơi, nghịch ngợm mà bà!

Đăk Lăk, ngày 03/11/2017

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp

Tác giả
Chuyên mục
Truyện Ngắn

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn… bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết