133 Lượt xem

ĐI BỘ


ĐI BỘ

Những lúc Gã Khờ ất ơ bốc hâm, nổi hứng đi tìm đá, gã cứ lùi lũi hết leo dốc lại lội suối, vừa đi vừa nghêu ngao hát. Nhưng hôm nay gã chả có đá đấm gì hết, thế mà gã lại một mình thất thểu đi trên hè phố dưới trời nắng chang chang.

Chuyện là như thế này:
Tỉnh giấc nghỉ trưa ở nhà chú em, Gã Khờ nhìn đồng hồ trên chiếc điện thoại di động thì thấy đã 13h30′. Gã muốn trở lại bệnh viện để thăm lại thằng cu cháu nội đang nằm trên đó và gặp mấy người khi sáng.
Bộ não gã xử lí các thông tin đã được lưu từ trước đến nay trong “ổ cứng” và đưa ra kết quả ba tùy chọn:
* Tùy chọn thứ nhất: A lô gọi con trai gã đi xe máy về chở;
** Tùy chọn thứ hai: Đi xe buýt. Từ nhà đến trạm xe buýt khoảng hơn trăm mét;
*** Tùy chọn thứ ba: Đi bộ.
Thế rồi gã chuyển ba tùy chọn ấy sang hệ thống phân tích loại trừ:
– A lô gọi ba thằng cu về chở là nó về ngay tức khắc, nhưng thấy tội nó. Đang trưa nắng chang chang thế mà lại bắt nó chạy xe về đây. Tùy chọn thứ nhất bỏ.
– Ra đón xe buýt thì cũng phải đi bộ. Khi lên xe rồi nếu trên xe ít người, có ghế ngồi thì đỡ nhưng nếu xe đông thì gã sẽ bị ức chế. Vừa ngột ngạt vừa phải đứng mỏi chân. Chẳng may nữa bị bọn lưu manh móc túi lấy đồ, lấy điện thoại nữa thì càng khổ. Bọn lưu manh chúng nó là gian lắm. Tùy chọn thứ hai bỏ.
– Thế còn lại là đi bộ thì sao? Tạo hóa cho mình đôi chân để mình được đi lại theo ý thích của mình. Mình hơn hẳn những hòn đá, hòn cuội, hòn sỏi ở dưới sông dưới suối kia. Bọn đá, cuội, sỏi có muốn di chuyển được thì phải chờ đến khi có lũ về cuốn đi thì mới di chuyển được, mới được biết đây biết đó. Ta đây, ta có chân rồi ta muốn đi đâu thì đi, muốn trèo đèo, băng rừng, lội suối hay đi trên vỉa hè đường phố đều được hết. Đố phương tiện và vật dụng nào có thể đi được như ta.
Ừ! Hay! Duyệt tùy chọn thứ ba! Đi bộ!

Viết ra nó dài như vậy, nhưng bộ vi xử lí trong óc gã cũng khá nhanh. Chắc là không đến 30 giây. Bởi dữ liệu này thì luôn ở găn sẵn sàng.
Gã Khờ nói với chú em:
– Tôi đi xe buýt. Tôi ra trạm xe buýt để đón xe.
– Em cũng đi làm, anh lên xe em chở anh ra trạm xe.
– Để anh đi bộ. Anh thích đi bộ mà!
Gã từ chối nhưng nó không chịu. Nó cứ bắt gã phải lên xe để nó chở. Chiều chú em, gã đội mũ bảo hiểm của gã rồi ngồi lên yên xe máy phía sau lưng nó.
Tới trạm xe buýt, chú em thả gã xuống.
Gã bước lên vỉa hè chỗ người đứng chờ xe buýt, bỏ mũ bảo hiểm xuống xách trên tay. Chú em sang bên kia đường, vừa quay xe trở lại thì Gã Khờ cũng bắt đầu khởi hành đi bộ hướng về phía Buôn Ma Thuột.

Đi qua điểm du lịch Hiệp Phát, cơ ngơi của một đại gia đã bị phá sản. Chủ khác cho người ta thuê để mở quán cà phê. Quán cà phê sân vườn. Gã Khờ có tính tò mò, gã cũng thích kiến trúc và bài trí sân vườn. Gã nhủ thầm: “Ta vào xem, ta không uống, không ăn, không mua bán gì hết, ta sẽ đi dạo một vòng. Đi dạo một vòng rồi ra thì chắc chắn chẳng có ai bắt bẻ gì được ta”. Thế là gã vào. Lần theo lối đi vào trong khuôn viên, gã mới thấy người thuê chỉ sử dụng một phần diện tích phía trước, còn phía sau đang dần hoang phế. Dòng kênh tự tạo mà khi xưa người đến chơi thích ngồi trên chiếc xuồng phao thả trôi theo dòng nước thì giờ đây chỉ còn là nước đọng. Những cây cầu bằng bê tông được làm giả thành cầu tre nay đã rêu phong, mốc meo, có cây gần sập. Những cây đa, cây si trồng bên lối đi bây giờ đã thành cổ thụ. Rễ phụ trên cây buông rất dày như buông tóc xuống dòng kênh. Rễ dưới đất thì cuồn cuộn quần đảo lớp gạch lót bên trên. Khi ông chủ khu du lịch phá sản, cơ ngơi không còn ai chăm sóc, cảnh vật cây cối được thả tự do về với thế giới tự nhiên vốn có của nó. Nó cứ thả sức mà vùng vẫy theo bản năng. Lối đi bây giờ lổng chổng những viên gạch lót nền được phủ lên một thảm lá cây dày êm.
Gã Khờ nhẩn nha nhâm nhi cái cảm giác như được lạc vào thế giới hoang vu trong chuyện cổ tích “Nàng công chúa ngủ trong rừng”. Gã mơ màng ngắm những tia nắng luồn qua tán cây rồi gãy khúc trên những lâu đài cung điện nguy nga đang dần hoang phế.
Bước theo lối đi, gã tới một cái ao khá rộng. Quanh bờ ao lúp xúp vài cái chòi tranh bỏ hoang xiêu vẹo. Chắc đây là ao cho thuê câu cá. Những người thuê câu, chắc có thể họ là những kẻ chỉ thích chìm đắm trong những cuộc giao tranh hay là người chỉ thích đứng trên đầu thiên hạ. Họ rất hứng khởi khi thấy đối thủ hay con mồi bị giãy giụa trong tuyệt vọng. Họ hay lấy sự đau khổ và tuyệt vọng của kẻ khác làm trò tiêu khiển. Họ còn mang nặng bản năng của loài động vật ăn thịt hay là của một tư tưởng thống trị “cá lớn nuốt cá bé”.

Dạo quanh một vòng, Gã Khờ đi băng ngang qua quán cà phê, ra cổng. Rời khỏi quán, lại đường phố ồn ào, lũ lượt xe cộ qua lại.
Trời nắng chang chang, gã lấy chiếc áo khoác trùm lên đầu để tránh nắng. Gã thất thểu một mình đi trên hè phố. Một tay gã giữ chiếc áo, còn tay kia xách chiếc mũ bảo hiểm. Người lái xe ôm mời gã đi. Gã lắc đầu từ chối. Xe tắc-xi đi tới, tài xế ra hiệu mời. Gã vừa lắc đầu vừa khoát tay rất từ chối. Người đi xe máy vừa đi vừa ra hiệu mời gã lên xe chở giùm. Gã ra dấu hiệu cám ơn rồi lắc nhẹ đầu từ chối. Gã lẩm bẩm trong miệng: “Tại sao mọi người chả biết gì cả. Ý tốt thì phải đặt đúng nơi thì mới mang lại giá trị. Ý tốt của mọi người lại đưa cho gã khờ ất ơ này thì phỏng có ích gì”. Gã cứ vừa lẩm bẩn vừa thất thểu bước đi. Một chiếc xe của cảnh sát giao thông chạy vọt lên, tấp vào lề đường rồi leo lên vỉa hè ngay trước mặt gã. Gã Khờ thầm nhủ: “Cảnh sát giao thông thì ta cũng éo sợ. Chả có cảnh sát giao thông nào lại bắt phạt người đi bộ trên vỉa hè”. Và Gã Khờ cũng đã rất đúng. Trên xe mấy đồng chí cảnh sát giao thông bước xuống và đi vào bụi cây ven đường. Họ vào đấy để giải quyết nỗi buồn, để “gửi tình yêu vào đất”.

Gã Khờ bình thản bước đi dưới trời nắng đã bắt đầu xế chiều. Mồ hôi rịn ra thấm ướt cả chiếc áo ngoài. Gã cảm thấy khát nước. Gã ghé vào quầy nước ven đường mua một chai nước lọc nửa lít. Ngửa cổ, gã tu một hơi hết luôn và khà một cái khoái trá!
Chà! Vừa tránh được cái khói bụi ngột ngạt trong xe buýt, vừa tránh được sự phiền hà lỡ gặp kẻ gian, lại ra được nhiều mồ hôi và được uống nước để tinh lọc cơ thể, lại còn được tinh lọc cả bộ não nữa. Đúng là lợi ơi là lợi!

Ơ! Thế mà đã đến cổng bệnh viện Thiện Hạnh rồi! Gã vào thăm thằng cháu! Mấy người nhao nhao:
– Ông nội đi bằng xe gì tới?
– Đi bằng xe căng hải.
Ai cũng trố mắt nhìn. Nội bà lườm:
– Sao không bảo Tèo bố nó về chở?
– Xe cộ và phương tiện là để những lúc gấp gáp, hay tăng năng suất. Còn khi thấy không cần thiết thì hãy tìm về chính mình. Tạo hóa cho mình đôi chân thì mình phải đi bằng đôi chân của mình chứ.

Đăk Lăk, 08/11/2015

————————–
Tác phẩm trên groups Thi Ca Việt Nam: Xem tiếp

Tác giả
Chuyên mục
Truyện Ngắn

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết