105 Lượt xem

TN – CÁI CHẾT CỦA MƯỚP CON


CÁI CHẾT CỦA MƯỚP CON

Chỉ tại mụ Nưỡng nên mới xảy ra cơ sự này cho Mướp con! Chuyện là thế này:
Con mèo mướp mẹ của nhà dì Lương đẻ được bốn con, con nào cũng khoẻ mạnh, nhanh nhẹn và nghịch ngợm. Mướp con là rốt thế mà chẳng chịu thua ai.

Mẹ và Bin sang nhà dì chơi. Cả bốn con cứ quấn lấy Bin và mẹ. Mẹ ngồi uống trà và nói chuyện với dì, Mướp con trèo lên mu bàn chân mẹ. Mướp ngoao ngoao như muốn làm nũng. Mẹ vỗ vỗ và vuốt nhẹ nhàng bộ lông mềm mượt của Mướp. Một lúc sau, Mướp ngủ khì trên mu bàn chân mẹ như em bé ngủ say trong nôi nệm êm ấm. Cả nhà nhìn Mướp, ai cũng mỉm cười trìu mến.

Dì Lương cho nhà Bin Mướp con. Thế là mướp con trở thành thành viên trong gia đình. Mướp con vừa là bạn, vừa như là đứa em nhõng nhẽo của Bin. Khi Bin đi trường về, nghe tiếng mở cổng là Mướp đã ra cửa đứng đón. Ở nhà, Bin đi bước nào là Mướp lại lon ton theo bước ấy như cái đuôi. Bin ngồi học bài, Mướp lại leo lên nằm vào lòng. Tối đến, Bin đi ngủ thì Mướp cũng chui vào chăn ngủ cùng. Mướp cừ gù gù như tiếng khò bếp.

Bin vắng nhà thì Mướp lại quấn lấy những người khác. Khi thì chơi đùa với mẹ. Khi lại giỡn với ba. Ông nội bà nội vót nan tre để đan lát thì Mướp con lại chạy ra trêu đùa. Ông bà nội Bin đã nghỉ hưu nhưng còn khoẻ mạnh, minh mẫn và nhanh nhẹn. Ông đan những tấm phên bỏ sỉ cho mấy người làm bánh tráng để họ phơi bánh. Ông vót những chiếc nan tre dài đến cả hơn sải tay. Những lúc ông ra tre và vót nan, đầu nan tre vung vẩy gọ guậy trên nền nhà, Mướp cứ đùa nghịch đuổi theo. Bà nội nhìn Mướp mủn mỉn cười vui. Lắm khi bà lại mắng yêu: “Cái con mèo này bằng cái quả mướp đắng mà béo nghịch”. Ông nội lại bảo: “Nó đang tập võ đấy”.

Như đã nói ở trên, Mướp con là rốt mà chẳng chịu thua ai. Mướp có một cơ thể khoẻ mạnh, mềm dẻo và linh hoạt. Tướng đi đứng là thần thái của miêu quyền, miêu tấn. Sức bật nhanh và mạnh như lò xo; đàn hồi và dẻo dai như cao su. Bộ nanh vuốt sắc khoẻ và lợi hại; hàm răng chắc chắn và sắc nhọn. Những ưu điểm lợi hại ấy của Mướp con là được thừa kế từ di sản của tổ tiên dòng tộc chuyên nghề bắt chuột.

Nhà Bin còn nuôi Cún Vàng nữa. Cún và về nhà này được mấy tháng rồi. Tướng tá Cún Vàng rất đàn ông và oai phong ra phết. Cún Vàng là chúa béo nghịch, hay trêu chọc và đã đùa là đùa dai. Hắn ta mà vớ được đứa nào và khi đã nổi hứng trêu chọc đùa giỡn thì hắn ta phải làm cho đứa ấy la lối tức tối đến khi nào phát khóc mới chịu thôi. Lắm lúc mà thấy tội cho mẹ con nhà Mái Ri vì cứ bị Cún Vàng đùa giỡn quấy rối. Mà cái nghề đời ưa chọc ghẹo nên khi thấy ai mà không trêu chọc được là không yên. Nếu không có sự bênh vực của Mái Chọi thì mẹ con Mái Ri dễ gì mà được yên ổn.
Nhưng với Mướp con thì lại khác.Cái ngày Mướp về nhà Bin, Mướp con đang lon ton chạy theo bé Bin từ ngoài cổng vào. Cún Vàng đang nằm buồn thiu, lơ đãng ở đầu hiên. Khi nhìn thấy Mướp con, Cún Vàng hí hửng tưởng: “Có trò mới để chơi đây!”.

Cún Vàng chạy ra, chặn Mướp con lại. Mướp con lùi lại miêu tấn thủ thế, miệng ngoao ngoao dò xét. Cún vàng nhảy qua nhảy lại trước mặt mướp con. Nhảy hai ba nhịp rồi lại đứng chổng mông lên cao, để cái mặt và hai chân trước nằm bẹp xuống đất rồi lại đứng dậy nhảy qua nhảy lại. Đôi mắt thì nghịch ngợm lấc la lấc láo. Cái miệng lúc thì ăng ẳng, lúc lại sủa quách quách. Trông bộ dạng bỡn cợt đến ghét. Mướp con vẫn thủ thế, khi đúng tầm là giơ bàn tay giương vuốt ra vả vào mặt cái đứa cứ thích cợt nhả. Vả mấy cái nhưng Cún Vàng ranh mãnh đều né được. Mướp con vẫn chắc thế, cái lưng vồng lên, cái đuôi quất qua quất lại. Cún vàng lại càng không ngớt trêu chọc Mướp. Mướp chẳng vừa, nó suỵt … suỵt… mấy cái. Cún Vàng lùi lại và làm động tác né. Mướp con tát mạnh một cái nhưng lại sượt qua tai cún. Mướp con bỏ chạy. Cún Vàng đuổi theo. Đang chạy, đột nhiên Mướp con bật ngược lại phản công. Cún Vàng hiếu thắng đang hăng đuổi, bất ngờ bị Mướp vả mạnh cho một cái trúng mũi. Cún Vàng ngã ngửa chổng chơ bốn vó, kêu la ăng ẳng. Mướp con nhảy vọt trèo lên cây vải trước sân. Cún vàng lồm cồm bò dậy, ngúng nguẩy đuôi, ngửa mặt lên sủa quách quách. Mướp con ngồi trên chạc ba cây vải, mắt đung đưa, đầu gật gù, ria mép rung rung, thỉnh thoảng lại ngoao lên một tiếng.

Ở cạnh nhà Bin có mụ Nưỡng là người hàng xóm. Mụ hay sửa móng chân, móng tay nhưng lại không chịu đi ra tiệm hay mua đồ về dùng. Mỗi khi cần mụ lại sang nhà Bin mượn đồ của mẹ rồi ngồi sửa. Hôm ấy, mẹ Bin đang bận nấu ăn ở bếp. Mụ Nưỡng sang mượn đồ rồi ngồi xuống ghế sửa móng. Vừa sửa vừa nói thao thao bất tuyệt. Mướp con đang không có ai chơi cùng nên đã chạy lại làm nũng với mụ Nưỡng. Mướp cứ đi qua đi lại cọ người vào chân mụ và kêu ngoao ngoao. Mụ chẳng để ý cứ mải nói chuyện huyên thuyên, có lúc còn gạt Mướp con văng ra xa. Vài lần như vậy, Mướp con phản xạ tự nhiên giơ tay vạt nhẹ vào bụng chân mụ Nưỡng.

Mụ Nưỡng giật thột người nguyền rủa:
– Mẹ cái con mèo con này!

Chưa hả giận. Tay trái mụ quào túm được Mướp. Tay phải đang sẵn cầm kìm bấm móng. Mụ làm liên hồi mấy bấm sắc lẹm:
Cắp … cắp … cắp … !

Cứ sau mỗi tiếng cắp là tiếng gào của Mướp thảm thiết:
Ngoao … ngoao … ngoao … !

Khi tiếng “cắp” và tiếng ngoao cuối cùng kết thúc, thì bốn bàn chân của mướp sạch trơn móng vuốt. Mẹ Bin lao tới định cứu Mướp nhưng không kịp. Mụ Nưỡng thả Mướp ra, Mướp vừa tập tễnh chạy vừa kêu ngoao ngoao.

Mẹ Bin đau đớn chẳng nói được gì. Mụ lạnh lùng bỏ lại bộ dụng cụ bừa phứa ra bàn, ngoảnh mặt ra về.

Sau tai hoạ ấy, Mướp con cứ nằm im, mặt buồn thiu, chẳng ăn chẳng uống gì cả. Cún Vàng được thể lại càng đùa giỡn. Mọi người cứ phải, bênh vực, quan tâm, chăm sóc động viên Mướp. Bin làm một cái hộp bằng bìa lót vải vụn và chăm sóc mướp rất chu đáo.

Đấy là khi có người ở nhà, nhưng khi không có ai thì …

Một buổi trưa đi học về, Bin cất cặp sách xong vội vàng chạy ra thăm Mướp.
– Trời ơi !!!

Mướp con nằm co quắp trong hộp giấy, người cứng đơ, phân xanh hôi hám xịt ra nhầy nhụa quanh hộp.
– Mướp con nó chết rồi !!! Mẹ ơi !!! Ba ơi !!! Mướp con nó chết rồi !!!

Bin khóc thảm thương, mẹ và ba cũng phải động lòng rơm rớm nước mắt.

Ba của Bin đào một cái hố chôn xác Mướp con ở góc vườn, đặt đầu nó quay về hướng nhà. Ba Bin bảo: “Làm như vậy để mình có nuôi con mèo khác thì dễ nuôi hơn”.

_______
Đăk Lăk, ngày 14 tháng 10 năm 2017

Tác giả
Chuyên mục
Truyện Ngắn

https://thica.vn

Thi Ca Việt Nam có nhiệm vụ đăng tải tác phẩm của thành viên lên website Thi Ca Việt Nam. Nếu tác phẩm được xác định là đạo thơ, đạo văn... bạn đọc vui lòng liên hệ với quản trị viên qua hòm thư: hotro.thica@gmail.com



Bình Luận Bài Viết